TẾT ĐOÀN VIÊN

Đăng bởiTô Hoài Nam vào lúc

Nhận lời viết về Tết?
Tôi cũng ừ đại, vì nghĩ "sẽ ổn" với phần Văn; nhưng chợt nhận ra khá lâu bản thân chẳng viết được mấy điều "cho ra hồn" - cũng như sự ảo tưởng về khả năng viết lách! Thế nên... Viết theo sở trường tản mạn chút chơi!
Ban đầu tôi nghĩ : Chắc mọi người nói về Tết sẽ là niềm nhớ nhà, rồi thì đoàn viên bên gia đình; xong thì tới những kỷ niệm du xuân chẳng hạn. Vậy còn mình? Viết gì đây?
Tôi chợt nhớ những năm trước, khi tôi hay có thói quen tụ lại với bạn bè đi chùa đầu năm. Cũng là vài mặt mốc mà chưa đếm được quá 5 ngón tay. Chúng tôi rất thân! Rồi thời gian đã cho mỗi đứa mỗi một hướng suy nghĩ khác, lối sống khác.. Bọn tôi không còn được như trước nữa! Nhiều lúc tôi tự hỏi liệu mình có luyến tiếc không? Thật sự có chút thầm mong câu trả lời sẽ là "Có"! Nhưng... chắc chưa đến đúng thời điểm, đúng giai đoạn nào đấy nên giờ tôi vẫn thấy như hiện tại, mọi thứ thế này sẽ tốt hơn! 
Và rồi cũng chợt nhớ ... một kỷ niệm về người bà vừa mới mất!
Năm đó tôi về quê đón cái Tết quê, xem nó khác trên thành phố thế nào. Cũng lui cui dọn dẹp, cũng sửa soạn thịt kho, rồi thì mâm ngũ quả... Nhưng có điều khác trên này và nó thật mới lạ với tôi là khi bà tôi có dặn ( tôi và một đứa em họ ) chặt một nhánh mai rồi đem hơ lửa gốc. Tôi cứ nghĩ là lạ, có khi nào nghe nhầm chăng vì theo "kinh nghiệm" chưng hoa Tết là mình sẽ mua chậu hoa về, rồi thường sẽ trưng hoa trên bàn như cúc rồi lay ơn các thứ, sẽ bỏ chút đường vô chứ ai lại chưng nhánh mai mà còn hơ lửa gốc thế! Vậy là tôi cứ bỏ đường mà chẳng làm theo lời bà. Mai cũng nở, nhưng nó chóng tàn mà còn chẳng được tươi. Bà nhìn qua bà biết và lại mắng chó chửi mèo ( chứ sao mắng cháu yêu từ xa về được )! Rồi hai đứa cháu cũng lén lấy nhánh mai ra rồi cứ hơ qua hơ lại cái gốc. Ấy thế mà hôm ấy trở về sau nhánh mai đó nó lại nở rộ và tươi hơn trước! Có lẽ... không phải những thứ tuổi trẻ ngỡ như biết đã tường tận sẽ hơn kinh nghiệm của người lớn.
Giờ thì ... 
Sang năm mới à? Chắc tôi sẽ vẫn đi chùa, và vẫn cầu mong mọi điều bình an đến với gia đình, bản thân, bè bạn! Sẽ vẫn cầu những điều tươi sáng hơn đến không chỉ cho bản thân mà còn cho cả những người khác! 
Sống và chia sẽ... 
Sẽ chia ....

MSBC01

Bài viết: Anh Nguyễn Tiến Dũng

Ở mỗi độ tuổi khác nhau, con người lại có 1 cảm nhận riêng về ngày Tết. Tết này đánh dấu độ tuổi 23 của mình, có lẽ chưa đủ dài để có đủ trải nghiệm như mọi người, nhưng ít ra cũng có 1 lượng trải nghiệm nhất định.Từ mẫu giáo đến cấp 2: lúc này là những năm 2000 - 2009, ngày Tết lúc ấy giản dị nhưng ấm cúng lắm, đúng kiểu "thịt mỡ, dưa hành, câu đối đỏ - cây nêu, tràng pháo, bánh chưng xanh". Dịp cận Tết hồi xưa lạnh lắm, nhưng nhìn thấy bà ngoại và mẹ ngồi canh nồi bánh chưng bánh tét, bản tính tò mò nổi dậy nên bất chấp cái lạnh, chạy ra hiên nhà để "xem thử", hỏi bà rằng "tại sao phải làm như thế mà không nên làm như vầy" v.v.v...

Lớp 10 - 11: lớn hơn 1 chút, Tết cũng còn vui, nhưng sự vui đã giảm đôi chút. Việc mình nhận thức được lúc đó là "mỗi năm xuân sang, mẹ tôi lại già thêm 1 tuổi". Đặt sự vui vẻ của bản thân và việc bố mẹ mình già đi lên bàn cân, ai ai cũng thấy rõ bên nào nặng hơn.

Lớp 12: dịp Tết đánh dấu rằng "việc ôn thi đã gần đến vạch đích"

4 năm đại học: quá nhiều niềm vui của ngày xưa đã mất và chẳng ai đoái hoài tới nữa. Những thứ hiện đại chen vào những thứ cổ truyền một cách không hài hòa, hẳn không chỉ có mỗi mình là tiếc nuối, mà mình chắc chắn rằng rất nhiều người cùng có cảm giác tương tự. Những thứ mới mẻ lúc này là việc chạy ra bến xe xếp hàng để mua vé xe, rồi dọn đồ, dọn nhà về quê. Mệt thì mệt thật đấy, nhưng vui lắm. Tối đó nằm xuống, sáng hôm sau là được về với mẹ rồi. Linh cảm của một người mẹ nhạy lắm, chừng 30 phút nữa đến bến là mẹ đã gọi điện thoại trước khi mình kịp gọi trước, chẳng bao giờ để con trai mình đợi vất vưởng ngoài bến xe đâu ^^

23 tuổi là như vậy đấy, non nớt và nhạy cảm lắm 😀

MSBC02

Bài viết: Anh Nguyễn Phú Vinh


Tết đoàn viên
Tháng chạp năm đó...
Ba: Tháng cuối năm rồi đó con
Gái: Mình sơn lại giàn cửa và cầu thang nhé ba? Ngày nào ngắt lá mấy cây hoa mai vậy ba? Ngày nào mình bắt đầu làm dưa hành vậy mẹ, làm giò thủ nữa nhé mẹ, con thèm quá... bla.. bla... 
Ngày 21 tháng chạp, cả nhà ngắt lá mai, nụ chi chít trên cành, năm nay mai ra hoa đẹp lắm đây. Cây cảnh ba tỉa lại ra dáng rất chuyên nghiệp. Cửa sổ, cửa chính được gỡ xuống, sơn lại màu xanh dương, cầu thang cũng sơn mới. 
Ngày 23 tháng chạp, pháo nổ liên hồi, nhà này dứt đến nhà nọ, mẹ đập cái bếp lò cũ, bảo là tiễn ông Táo về trời. Nhà mình Đạo Công Giáo, chẳng hiểu mẹ có tiễn ông Táo ko, hay thấy cái lò cũ, muốn đổi cái mới. 
Ngày 25 tháng chạp, mẹ bận rộn lắm, đi chợ bán rất nhiều, mà sắm sửa kẹo bánh mức cũng nhiều. Có cả quần áo mới cho ba, cho mình và cho Út. 
Ngày 29 tết, mẹ xào giò thủ, đặt người gói bánh trưng. Bên ông bà Nội cũng có món truyền thống: ông rang gạo, lấy cái chai cà cho gạo nhiễm, làm thính, chạo. 
Ngày 30 tết, Gái phụ ông bà nội thu hoạch vườn rau súp lơ và su hào, mỗi nhà chú, cô, bác được một rổ lớn xanh tươi tuyệt ngon. 
Giao thừa, Gái lẻn qua nhà ông bà nội (sát vách) thấy ông bà đang uống trà, ăn bánh mứt, vậy là được ké, nghe ông kể về thời trẻ, nghe bà kể về năm đói, gió mát hiu hiu, Gái ngủ trong lòng bà. 
ĐÙNG ... Tiếng pháo nổ, mới 5h sáng, rộn ràng, rạo rực, cả nhà mặc đồ đẹp, qua chúc tết ông bà. Cả ngày mồng một, anh em cứ theo đoàn, đi chúc tết hết nhà này, nhà kia... Hết mọi nhà trong xóm mình, qua xóm bên cạnh, rồi bên cạnh... Không thấy đói. 
Trưa ông bà réo về ăn trưa, các bác, cô, chú, anh, chị, em, cháu... đông thế, bàn trên, bàn dưới, bàn con nít... Chạo thịt lá sung, dưa hành, giò thủ, vịt hầm măng khô... Ồn ào, náo nhiệt, no cành bụng. 
Bao lì xì Gái xếp lại gọn gàng, mẹ giữ cái ruột, để lo học hành cho Gái. Không nhiều đâu, nhưng là cả gia tài đấy. 
Mồng 2,3 đến hết mồng 5, ba chở Gái đi chúc tết bà con xa. 
Mồng 10 rồi, ba nhắc Gái hết tết, tập trung vào học. 
Tết vui, tết ấm cúng, tết ngày đó là như thế. Gái nhớ mãi. 

MSBC03

Bài viết: Chị Nguyễn Ngọc Hạnh

TẾT, VỀ NHÀ BẠN LÀM GÌ?
Tôi về cùng má gói bánh. Nhớ cái không khí đó nên Tết nào cũng về...
Theo đó, 29 Tết năm nào cũng vậy, hai má con dậy sớm. Sau thời công phu sáng (lễ Phật), má lục tục vo nếp, ngâm đậu và làm nhân bánh. Nhân đậu xanh, món khoái khẩu mà hồi nhỏ mỗi khi nhà có đám giỗ hoặc Tết nhứt chi đó mới gói và mình ngồi chờ... vét nồi nhân khi má, ngoại đã vo viên đủ số nhân cần gói. Những hạt đậu xanh bóp nhuyễn, xào dầu với gia vị, ăn béo, thơm, khó tả. 
Sáng nay mình được sống lại ký ức vét nồi ấy, má cười bảo “lớn rồi mà như con nít”. Con trai lếu láo đọc thơ để “chống chế”, rằng: “Con dù lớn cũng là con của má/ Đi hết đời lòng mẹ cũng theo con” mà má. Rồi hai má con người tước dây người xoắn lá chuối để gói bánh rò (loại bánh hình khối vuông). Năm ni (nay) má không làm bánh tét vì bánh rò tiện hơn. 
Cũng là nếp, đậu và nhân, nhưng bánh rò thì cứ đến bữa cúng, lột nguyên một cái, tét vừa đủ đĩa để cúng, không cần phải để lại hôm sau. Má thấy rứa dễ sử dụng trong việc sắp đĩa nên chọn bánh rò gói thành mấy chục cái.
Đây là lần thứ hai mình được gói bánh nên lọng cọng, lá chuối xoắn không chặt, tới cột dây... mất cả buổi, má phải hướng dẫn tới lui mới được. Nhưng, được cùng má làm mấy việc linh tinh như thế rồi kêu má làm “nhiếp ảnh gia” cho, thấy má hoan hỷ ngắm ngắm, bấm tới bấm lui mà vui chi lạ. 
Những ngày cuối năm đúng nghĩa Tết với những giờ phút như thế, nên có người bảo, bây giờ Tết không còn mang ý nghĩa “ăn ngon, mặc đẹp” nhiều như thuở đói cơm thiếu áo - chờ tới Tết mới có cớ (hay có dịp) để sắm, để ăn. Mà Tết chính là ở chỗ quay về “ôn cố tri tân”, xóc xới lại những điều cũ kỹ, thiêng liêng, cùng chung tay dọn dẹp cái nhà, góc cửa, cùng gói bánh, lăng xăng ba bốn chuyện... để kết nối tình thâm, nhứt là khi mỗi nhà bây giờ ai cũng có con cháu đi tha phương lập nghiệp, biền biệt một năm, có khi vài ba năm mới lai đáo về quê! 
Vâng, thì Tết có nghĩa là đoàn viên, là sum vầy mà!

MSBC04

Bài viết: Anh Lưu Đình Long

Cảm nghĩ của em về tết cổ truyền 
 Là người Việt Nam ai cũng có cảm giác háo hức mong chờ ngày tết, ngày không thể thiếu của dân tộc Việt Nam và có những nét độc đáo riêng biệt 
 Ngày cúng ông táo về trời, những chợ hoa được mở tấp nập, người mua kẻ bán với đủ các loại hoa đủ màu sắc. Miền Nam có hoa mai, Miền Bắc có hoa đào để trưng ngày Tết. Nhà nhà gói bánh, muối dưa hành để tượng trưng ngày tết 
Khoảnh khắc giao thừa chính là khoảnh khắc đẹp và đáng nhớ nhất của ngày tết Việt Nam, cảm giác hồi hộp khi bước sang năm mới. người người quây quần bên nhau trọn bên mâm ngũ quả và bao lì xì dành cho các em nhỏ 1 năm được xum vầy bên nhau ngày tết, mọi người chúc nhau với mong muốn 1 năm mới đầy thành công.
Ngày tết sẽ mãi mãi là những ngày lễ đáng nhớ nhất trong năm và là nét truyền thống độc đáo ko bao giờ phai nhoà......

Cảm nghĩ của em về ngày tết chỉ ngắn gọn vậy thôi ạ. Các tình yêu thả tim, like và chia sẻ giúp mình nhé. Cứ gạch đá Ném thoải mái giúp e giải Nhất nhé.

MSBC05

Bài viết: Chị Tạ Thị Xuân

Nhắc đến Tết là nhắc đến niềm vui, nhắc đến một sự bắt đầu. Tết đem lại cho con người ta những cảm giác mới mẻ, thú vị. Nhưng nói thế không có nghĩa là Tết chỉ có hạnh phúc. Tôi có thể ngồi kể ra rất nhiều những kỉ niệm vui về tết từ thời thơ ấu đến giờ, nhưng cũng không hẳn là không có những nỗi buồn thầm kín, riêng tư mà có lẽ chỉ tôi mới hiểu được. Tết đến là một năm mới nữa lại đến và nó cũng đồng nghĩa với việc những người thân yêu của tôi đã nhiều hơn một tuổi. Những ngày bé tôi còn ngây thơ, hồn nhiên vui cười đón Tết đến nhưng càng lớn hơn, tôi càng nhận thức được rõ hơn bao giờ hết sự tàn nhẫn của thời gian. Thời gian cứ trôi qua nhẹ nhàng mà vô tình mặc cho con người có cố gắng níu giữ. Những đứa trẻ thì luôn mong được lớn thật nhanh để được làm người lớn nhưng thời gian một năm đối với người già thì thật là đáng sợ.

MSBC06

Bài viết: Chị Ngô Thị Như Loan

Tết mang đến cho con người ta cảm giác mông lung, gợi nhớ cái tết quê ngày xưa. Tết bây giờ không giống như xưa nữa, thiếu đi chút se lạnh của sớm mùng 1, chút sum vầy của tết những năm 90 (chắc do cuộc sống này bận rộn quá nên họ không thể quay về bên nhau), thiếu đi những cuộc vui nơi xóm làng. Tui vẫn nhớ rõ cái tết năm 2000, khi ấy tết là khoảng thời gian mà bọn trẻ chút tôi mong đợi nhất, vì được lì xì, được chơi lô tô, được ăn mứt, hạt dưa. Tết không có những chuyến đi xa thay vào đó gia đình quây quần bên mâm cơm, chơi đùa và chia sẻ về cuộc sống. Yêu lắm những ngày tháng cũ.

MSBC07

Bài viết: Trần Đặng Diễm Phương

Tết Là Để Đoàn Viên
Khi những cánh én thực hiện những cuộc hành trình trở về từ phương Nam, khi những cánh mai bắt đầu vàng tươi, những bông hoa đào trở nên đỏ thắm cũng là lúc Tết đến, một mùa xuân mới đã về. Trong tâm thức của người Việt, có đi xa tận đâu, làm công việc gì, giàu sang hay khốn khó thì cứ Tết đến đều phải trở về bên cạnh gia đình mình, bên những người thân yêu. Bởi vì Tết là để sum họp, đoàn viên, tết của tình thân ấm áp.

Và tôi cũng vậy, là một đứa con xa nhà, bôn ba nơi đất khách quê người vì cuộc sống mưu sinh. Cứ mỗi độ Tết đến xuân về tôi lại trở về với quê hương thân yêu, nơi có gia đình, có hơi thở của tôi để quay quần nồi bánh chưng hàn huyên những câu chuyện vui buồn. Tôi yêu lắm cái tết của quê hương!

MSBC08

Bài viết: Tài Hữu Quảng Ngãi


“Quà nào bằng, gia đình sum họp,
Tết nào vui, bằng Tết đoàn viên”.
Dù một năm đã qua có bao điều lo lắng, bao nỗi vất vả với những lo toan của cuộc sống thì những ngày Tết ai cũng mong được về sum họp cùng với gia đình của mình. Tôi nhớ lúc còn nhỏ thì mong đến Tết lắm, được Ba mẹ sắm quần áo mới, được đưa về quê thăm ông bà, được nhận những phong bao lì xì đỏ thắm cùng những lời chúc. Người lớn thì tất bật lo sắm sửa bao thứ đồ để biếu cho ba mẹ, ông bà, họ hàng rồi thì đồ đạc mới để trang hoàng nhà cửa... Dịp Tết đến, nhà nhà ai cũng lo chuẩn bị nào là lá dong, gạo nếp, đậu xanh, thịt heo rồi dưa hành, bánh mứt nhằm mang đến cho gia đình một cái Tết đủ đầy nhất. Bên cạnh đó là những cánh mai vàng hay những cành đào đỏ thắm cùng nhau khoe sắc góp phần tạo nên không khí của mùa Xuân đang cận kề. Bên nồi bánh chưng, cạnh bếp lửa hồng. Ông bà, cha mẹ kể cho con cháu nghe về lịch sử gia đình, về những chuyện buồn vui trong cuộc sống mà bây giờ một số gia đình vẫn còn giữ được nét truyền thống ấy của dân tộc Việt Nam. Gia đình là tổ ấm và cũng là nơi luôn chào đón ta quay về trong mọi hoàn cảnh. Vì vậy, mỗi chúng ta hãy dành thời gian cho gia đình và cùng trở về vào dịp Tết này để đón một mùa Xuân an lành, ấm áp và hạnh phúc nhất khi còn có thể.

“Đào mai khoe sắc lấp lánh đón xuân về với mọi nhà,
Sẽ nhớ mãi phút giây năm mới đoàn viên,
Thương yêu sao giây phút gia đình thiêng liêng,
Mong cho bình yên sẽ mãi luôn vẹn nguyên”.

MSBC09

Bài viết: Anh Nguyễn Chí Dũng

Tết đoàn viên!
Tết của “một đứa ăn cơm du lịch” như tôi thì hình như chưa trọn vẹn lắm nhưng vẫn rất nôn nao và trông ngóng Tết dù rằng thêm một mùa xuân là thêm một tuổi nữa. 
Tôi thích những ngày cuối năm ở làng quê nghèo “đất cày lên sỏi đá” với những con đường đất đỏ nắng thì bụi mưa thì sìn, lầy – Lộc Giang, quê hương Tôi đó. Thích lắm và nhớ mãi cái cảm giác được hòa mình trong không khí đất trời se lạnh của những buổi sáng tinh mơ “đi dạo” quanh những con đường làng, lang thang nhìn ngắm những mảng rừng tự nhiên còn xót lại quanh xóm đang được bao phủ bởi một màu trắng xóa của Hoa Chùm Hôi. Chùm Hôi - loài hoa rừng mà có lẽ chỉ những đứa nhà quê như tôi mới biết, mới nhớ và cảm nhận được nét đẹp mộc mạc, chân chất và đơn sơ của nó. Chùm Hôi nở rộ trắng xóa các mảng rừng, dọc đường làng thì tức là mùa xuân đã tới – loài hoa rừng “mang’ xuân đến cho Tôi, cho chúng ta!
Tết nhà Tôi. Tết trên quê hương Tôi. Người người nhà nhà quây quần bên nhau sau một năm dài kẻ ngược người xuôi, đứa tha hương, người phải nơi xứ lạ vì cơm gáo gạo tiền đều tụ họp về. Tết quê không có cao lương mỹ vị , chỉ nồi thịt kho – đĩa dưa cải chua – tô canh hầm bắp cải – bánh tráng gạo cuốn thịt ba rọi luộc - thêm một ít bánh mứt nhà quê thì đã là TẾT của quê mình, TẾT nhà mình!
Tết đoàn viên trong tôi đơn giản là vậy. Được hòa vào không khí tất bật,rộn ràng, sum họp của mọi người trên Quê hương thì cũng chính là TẾT ĐOÀN VIÊN của lòng mình, của gia đình mình. Dù rằng, năm nào cũng vậy, chỉ được “ăn tết” đến chiều mùng 1 tết là phải “xách balo lên và đi” đón Tết nơi xứ người!

MSBC10

Bài viết: Chị Huỳnh Ngọc Hiền

Từ lâu tôi đã luôn thắc mắc tại sao lại có Tết, và ý nghĩa của ngày lễ này là gì ?
Khi còn nhỏ, Tết là dịp tôi có thể khoe bộ quần áo mới mua với mấy đứa nhỏ trong xóm, được nhận biết bao nhiêu bao lì xì, được thấy pháo hoa bắn ở công viên, được ngắm hoa mai, hoa cúc vàng rực cả một khu phố… Nhà tôi mở một quán kinh doanh nhỏ, công việc của chúng tôi bắt buộc phải mở cả năm không nghỉ ngày nào. Tôi đã từng giận ba mẹ rằng sao lễ tết ba mẹ không đi chơi, suốt ngày ở nhà. Ba mẹ chỉ đáp lại bằng một nụ cười mỉm…
Thời gian trôi qua, 9 năm xa nhà, trải qua cũng khá nhiều vấp gã trong cuộc đời, ba mẹ là người đầu tiên an ủi, hỗ trợ tôi. Trong khi mấy đứa cùng lứa tuổi đã đi làm được 4-5 năm tôi vẫn tiếp tục con đường học tập, ba mẹ vẫn hằng ngày làm việc để tôi hoàn thành ước mơ. Ba mẹ đã hy sinh bao nhiêu ngày Tết trong cuộc đời cũng chỉ vì tương lai của con.
Tôi còn nhớ đợt nghỉ tết đầu tiên của thời sinh viên năm nhất sau 6 tháng ở Sài Gòn, khi chuyến xe đò vừa cập bến, nước mắt tôi đã chảy, một cảm xúc trào dâng mà có lẽ tôi sẽ không bao giờ quên. Đó là niềm vui, niềm hân hoan khi được trở về nhà. Dù bây giờ có thể cảm xúc háo hức đó không còn như xưa, nhưng khao khát được trở về với gia đình vẫn luôn mãnh liệt như ngày nào.
Hiện tại, gia đình tôi đã có thêm hai thành viên mới, chị dâu và cháu trai Tony dễ thương. Chúng tôi nhận thấy rằng Tết là dịp tất cả mọi người có thể đoàn tụ với nhau, do đó hãy quý trọng những khoảnh khắc bên nhau vì thời gian không chờ đợi ai, trân trọng và thương yêu nhau khi còn có thể ! Có những thứ sẽ đến và đi trong chốc lát, nhưng gia đình sẽ luôn ở cạnh bạn suốt cuộc đời !

MSBC11

Bài viết: Bác sĩ Ng Văn Huy

Một mùa xuân lại về nhưng tôi cảm giác không còn cái không khí bận rộn như lúc trước. Tết ngày nay đơn giản quá, cần thứ gì chỉ việc ra chợ mua là có ngay, những phong tục ngày tết cũng dần dần mất đi. Không còn cái không khí nấu bánh chưng bánh tét ở mỗi gia đình nữa bởi bây giờ thứ gì cũng có sẵn, được làm sẵn. Con người cũng trở nên thay đổi hơn, không còn bận rộn với ngày tết nữa mà giờ đến chiều mùng 2 là đã hết tết rồi. Mọi người lại lo lắng bắt tay vào công việc năm mới của mình. Tết vẫn là dịp để gia đình đoàn tụ, để người thân thăm viếng lẫn nhau. không khí Tết ngày nay so với ngày xưa giảm đi ý nghĩa nhiều. Nhưng tết cổ truyền vẫn là một sinh hoạt văn hóa truyền thống của dân tộc Việt Nam quan niệm đó sẽ phụ thuộc theo từng suy nghĩ và nhận thức của mỗi chúng ta …

MSBC12

Bài viết: Anh Võ Tâm Linh

Có lẽ thế hệ của tôi, không còn mấy người cảm nhận được cái tết xưa. Với tôi, tết là khoảng thời gian mọi người trong gia đình cùng nhau gói những chiếc bánh chưng, bánh tét dù không là đẹp nhất, nhưng ấm áp nhất, sau đó quây quần bên bếp lửa, thức trắng đêm canh bánh; là những khay bánh mứt được tự làm từ bàn tay của mẹ, của bà; là không khí vui tươi của những đứa trẻ được lì xì đầu năm, chúng được dạy những câu chúc cho một năm mới nhiều may mắn, hạnh phúc và sức khỏe. Ngày nay tết dần mờ nhạt đi theo xu hướng hiện đại hơn. Nhưng với nhiều người quanh năm bôn ba nơi xứ người, Tết vẫn là dịp để quay về đoàn tụ với gia đình. Cùng chào đón một cái tết lại về...

MSBC13

Bài viết: Chị Minh Hằng


Chỉ còn 100 ngày nữa là đến Tết.
Tết- là dịp lễ được nghỉ dài ngày trong năm. Hồi còn là sinh viên, đi học xa nhà chỉ mong mỗi dịp tết để được về nhà, được ăn cơm mẹ nấu, được bù đắp lại khoảng thời gian phải tự lập, được lười biếng và được chăm sóc bởi bố mẹ
Ra trường đi làm, tết được nghỉ ít hơn, thỉnh thoảng có những lời mời rủ đi chơi xa đâu đó vào dịp tết. Nghe thì thích, nhưng cuối cùng tôi vẫn chọn về nhà. Vì suy cho cùng tết là thời điểm hoàn hảo để ở cạnh những người mình yêu thương. Là thời điểm để chúng ta cho mình một khoảng lặng nhìn lại, những gì mình đã làm được, chưa làm được, và cũng là thời điểm để ta kể lại cho người thân những gì chúng ta đã trải qua, những nơi chúng đã đã đến, những điều chúng ta đã làm được và cả những dự định sắp tới. Cuộc sống bộn bề, có những lúc nên chậm lại chia sẻ và vun đắp những mối thân tình luôn đi theo ta đến hết cuộc đời.
Bởi tết là đoàn viên!

MSBC14

Bài viết: Chị Nguyễn Thị Hoan



Bài viết cũ Bài viết mới

0 comments

Bình luận

Chú ý , bình luận cần được duyệt trước khi đăng